IndexPortalliCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýThành viênNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 Góc phố đời người

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Thần Điêu
Thành viên nhiệt tình
Thành viên nhiệt tình


Nam Tổng số bài gửi : 63
Age : 31
Localisation : Một nơi rất xa
Emploi : Nhà báo.Sở trường:hóng và đồn
Registration date : 30/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Góc phố đời người   Wed Jun 13, 2007 3:37 pm

Kỳ 1: Gánh chè của mẹ


"Đi qua góc đường Lý Tự Trọng và Chu Mạnh Trinh (TP.HCM), mọi người sẽ thấy một phụ nữ gầy nhỏ ngồi lọt thỏm giữa đôi quang gánh chè. Người đàn bà của phận đời nghèo khó ấy đã lặn lội với gánh chè ở góc phố để dìu những đứa con vào cổng trường đại học.

16 năm bán chè

Quê chị Lê Thị Kim là một miền đất nghèo khó ở Quảng Ngãi. Cái nghèo đã bám lấy chị từ đời ông qua đời cha, gia tài của vợ chồng chị khi ra riêng cũng chỉ là vài sào ruộng khô cằn. Chị Kim kể: “Làm quần quật quanh năm mà cũng không đủ ăn, lại thêm ba đứa con đến tuổi học nữa thì biết lấy chi mà bỏ vô miệng? Không lẽ để tụi nó thất học như cha mẹ nó?”. Và chị quyết định ra đi sau những đêm dài thao thức.



Nói là ra đi nhưng chị cũng chưa biết là sẽ đi đâu, tiền đâu mà đi? Chị chạy vạy, bán mấy luống rau trong vườn và vay thêm hàng xóm mấy trăm ngàn đồng để làm lộ phí. Đó là năm 1991, khi chị mới 30 tuổi. Đến bây giờ nhớ lại, chị vẫn không cầm được nước mắt: “Nhìn đứa con gái lớn mới 9 tuổi, thằng con trai út chỉ mới lên năm mếu máo vịn lấy quần mẹ mà ruột tui đau như cắt.

Nhưng nghĩ đến cảnh các con phải thất học, rồi quẩn quanh bởi cái nghèo, tui phải nén lòng mà đi”. Với vài bộ quần áo vá chằng chịt và vài trăm ngàn đồng, chị ra lộ đón xe vô Sài Gòn. Đã nghe nói nhiều về Sài Gòn - vùng đất hứa phương Nam, nhưng chưa bao giờ chị tưởng tượng ra được sự đông đúc và khắc nghiệt của nó. Có lúc chị tính quay về quê lại, nhưng rồi nghĩ đến tương lai của con, về món nợ mấy trăm ngàn đồng khó trả nổi, chị lại cố gượng bước. Chị tìm cho mình một chỗ trọ rẻ nhất và bắt đầu cuộc mưu sinh nơi xứ người.

“Lúc đầu tui cũng tính tìm chỗ làm thuê làm mướn, kiếm vài trăm ngàn gửi về cho tụi nhỏ, nhưng đi hoài cũng chẳng ai mướn. Người thì chê tui gầy yếu, người thì bảo quê mùa”, chị Kim nhớ lại những ngày đầu. Số tiền mang theo ngày một cạn, dù chị chỉ dám ăn cầm hơi, nỗi lo lắng trong chị lại càng chồng chất. Rồi những chiều nhớ con, chị lân la bên một ngôi trường, thẫn thờ ngồi nhìn những đứa trẻ hồn nhiên bên mâm chè. Chị lại khóc! Lau khô những dòng nước mắt nhớ con và tủi thân, nhưng rồi hình ảnh bọn trẻ xúm xít thích thú với món chè, chị như bừng tỉnh: “Hay là mình đi bán chè?”.

Đêm ấy, chị cứ đếm đi đếm lại mấy trăm ngàn đồng còn lại và lo lắng. Sáng hôm sau, tính ra cả gia tài của chị chỉ đủ mua một đôi quang gánh, bộ xoong nồi, vài cái ly, 2kg đường và một ít đậu. “Lúc đầu tui chỉ dám làm hơn chục ly bán thử. Gánh hết phố này mời chào rồi lại đảo qua phố kia, mỗi ngày đi bộ vài chục cây số là chuyện thường tình”, chị kể. Chị đưa cái nắp xoong cũ lên với những vết thủng mà cười như mếu: “Bộ đồ nghề của tui 16 năm nay rồi đó, chùi miết nó lủng hết mà chưa có tiền thay. Mà có cái mới tui cũng không vứt chúng đi đâu, tui sẽ giữ nó như một kỷ vật của đời mình!”.

“Mẹ đã không uổng phí đời mình”



Suốt 16 năm qua, sáng sáng chị Kim gánh chè từ nhà trọ ở đường Điện Biên Phủ đi một chặng đường dài đến ngồi ở góc phố trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, trưa lại gồng lưng gánh về ngồi ở góc Lý Tự Trọng - Chu Mạnh Trinh. Tích cóp tiền lời từ những ly chè, hằng tháng chị gửi vài trăm ngàn đồng về cho con ăn học.

Ba đứa con càng lớn thì chi phí học hành càng cao, gánh chè không thể nặng hơn, vậy là chị bớt phần ăn của mình để có thêm tiền gửi về quê. Chị kể: “Suốt bao nhiêu năm nay, buổi sáng tui chỉ ăn mỗi gói mì tôm, buổi trưa thì ăn tạm ly chè mình nấu, bán nhiều thì tối về có gì ăn đó, không thì nhịn luôn”. Và cũng có những hôm trời đổ mưa, vậy là bữa tối của chị chính là những ly chè dằn bụng. Ăn riết mà ngán vị ngọt luôn.

Chị không thể nhớ hết bao nhiêu lần mình đã khóc giữa đêm khuya vì nhớ con, nhưng chị không thể nào quên được những cái tết xa nhà: “Có lần tui gom hết tiền gửi về quê cho tụi nhỏ đóng tiền học. Nhưng nhìn người ta chở vợ con đi chơi, mua sắm ngày tết mà tui không cầm được nước mắt. Càng gần đến ngày 30 thì tui càng nóng ruột, chạy hết chỗ này chỗ kia cố vay cho được 50.000 bạc để về ăn tết với con mà cũng không ai cho vay”. Thế là chị chỉ biết ôm gối mà khóc trong những ngày tết nơi đất khách quê người. Đã có lần chị phải vào bệnh viện vì bị xe tông khi gánh chè qua đường. Vào viện được mấy hôm, tuy vết thương chưa lành nhưng chị cứ nằng nặc xin ra viện. Khi bác sĩ cản thì chị cắc cớ: “Tui nằm đây thì ai nuôi con tui?”.

Hơn mười năm, liên lạc giữa chị và những đứa con thơ chỉ là những lá thư. Mỗi khi nhận được thư, biết con ở nhà vẫn khỏe và học giỏi chị lại như được tiếp thêm sức mạnh. Nghe tin đứa con đầu tốt nghiệp cấp III loại giỏi mà chị bật khóc. Hà - con gái đầu của chị - tuy học rất giỏi nhưng đã không thi vào đại học vì cô thương mẹ, nghĩ rằng đường vào đại học là thêm gánh nặng trên đôi quang gánh của mẹ. Biết tin, nỗi giày vò không làm tròn bổn phận của người mẹ lại làm chị hao gầy thêm. Chị quyết định đón Hà vào Sài Gòn cho đi học nghề.

Rồi đến lượt Hương, đứa con gái thứ hai tốt nghiệp, chị bắt buộc con vào Sài Gòn thi đại học. Những ngày chờ kết quả thi đại học của Hương là những ngày đáng nhớ nhất trong đời chị: “Ngày đi thi, tui nói để nấu cho nó ly đậu đỏ lấy hên mà nó không chịu, nó bảo đã ăn ly chè đậu đen còn dư hôm qua rồi”. Rồi một buổi chiều, những người qua đường đã vô cùng xúc động khi nhìn thấy hai mẹ con chị ôm nhau mà khóc bên gánh chè lúc biết tin Hương đậu đại học luật. Hai năm sau lại đến lượt Thương, con trai út, đậu đại học Giao thông vận tải. Những miếng vá trên vai áo chị lại phải đắp thêm những miếng mới. “Tui phải đi vay đi mướn khắp nơi để đóng tiền học cho tụi nó. Đến khi không vay người quen được nữa thì lại phải đi vay nóng để lo tiền học cho con”, chị kể.

“Thằng út nói đang cố học cho nhanh xong đại học, tìm được việc làm là bắt mẹ nghỉ bán chè liền. Thấy con biết nghĩ vậy tui mừng lắm, nhưng làm sao tui xa gánh chè và góc phố này được khi chính gánh chè này đã nuôi các con tôi khôn lớn”, chị Kim tâm sự. Khi nói đến các con, chị cứ luôn miệng nhắc tôi: “Chú đừng đưa tên con tui lên báo, bạn bè biết được rồi khinh khi thì tội nghiệp”. Nhưng khi nhìn cảnh các con sau giờ tan học đã vội vàng ùa ra góc phố phụ mẹ bán chè, chị cảm thấy thật hạnh phúc: “Mẹ đã không uổng phí đời mình”.

THẾ ANH
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/phongvan101286
Thần Điêu
Thành viên nhiệt tình
Thành viên nhiệt tình


Nam Tổng số bài gửi : 63
Age : 31
Localisation : Một nơi rất xa
Emploi : Nhà báo.Sở trường:hóng và đồn
Registration date : 30/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Wed Jun 13, 2007 3:39 pm

Thực sự không muốn nói nhiều.Hy vọng sau khi đọc loạt phóng sự của Thế Anh,mọi người hãy suy ngẫm và chia sẻ...Sad
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/phongvan101286
alpha
Admin
Admin


Nam Tổng số bài gửi : 243
Age : 30
Localisation : Cầu Giấy. Hà Nội
Emploi : Thất nghiệp dài hạn
Loisirs : intetnet
Registration date : 23/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Thu Jun 14, 2007 7:15 am

hic hic đọc bài này thằng nào ko cảm động thì chắc nó ko có trái tim.

Sad Sad Sad
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://49clc.talk-forums.com/index.htm
ahxdhn
Moderator
Moderator


Nam Tổng số bài gửi : 121
Age : 30
Localisation : hn
Emploi : ingenieur
Loisirs : ping-pong,music,roman...
Registration date : 24/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Thu Jun 14, 2007 6:01 pm

còn kì nào khác không MẠNH ơi!!!

_________________
Có những lúc giữa dòng đời tất bật
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Gương mặt em giờ còn là kỉ niệm
Mối tình xưa anh cũng đã quên rồi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Thần Điêu
Thành viên nhiệt tình
Thành viên nhiệt tình


Nam Tổng số bài gửi : 63
Age : 31
Localisation : Một nơi rất xa
Emploi : Nhà báo.Sở trường:hóng và đồn
Registration date : 30/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Thu Jun 14, 2007 6:33 pm

Còn,tất nhiên là còn.Phải từ từ,cứ post 1 đống lên người đọc mới nhìn qua đã có cảm giác o mún đọc rồi.Đón đọc phần tiếp theo:Một góc phố,bảy mảnh đời.Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/phongvan101286
Thần Điêu
Thành viên nhiệt tình
Thành viên nhiệt tình


Nam Tổng số bài gửi : 63
Age : 31
Localisation : Một nơi rất xa
Emploi : Nhà báo.Sở trường:hóng và đồn
Registration date : 30/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Sun Jun 17, 2007 2:37 pm

Kỳ 2: Một góc phố, bảy mảnh đời"


"Chỉ với 3m2 sát vỉa hè nhưng đó là nguồn sống của bảy gia đình. Mỗi người một quê nhưng cùng chung cảnh nghèo. Họ chia nhau từng gói xôi bữa sáng, đĩa cơm đầy bụi đường, nhường nhau từng chỗ đứng trong những ngày mưa. Có người đã gắn bó với góc phố gần 30 năm.

Những câu chuyện bụi đường

Đó là một thùng sửa giày, một thau xôi, một mâm chè, một mẹt vớ... của bảy gia đình mưu sinh nơi góc đường Lê Thánh Tôn - Phan Bội Châu (Q.1, TP.HCM). Người có “thâm niên” cao nhất ở ngã tư này là bác Tạ Văn Hiếu. Mái tóc bạc trắng, mặt đen sạm vì bụi, trông bác có vẻ già hơn tuổi 60 của mình. Bác đã gắn bó với nơi này 30 năm. Bác trầm ngâm: “Mới đó mà đã gần nửa đời người rồi. Khi tôi mới vô nghề, ở đây chỉ có vài ba người kiếm sống thôi, nhưng dần rồi ngày càng đông. Góc phố ngày một hẹp dần, cùng cảnh nghèo khó với nhau nên dễ thông cảm lắm. Thêm một người mới, chúng tôi xích lại gần nhau hơn, bây giờ thì nghiêng mình là đã có thể đụng phải vai nhau. Tuy chật chội nhưng lại thấy ấm cúng như một gia đình”.



Thời trai trẻ, bác Hiếu cũng như những “đồng nghiệp” ở đây ai cũng từng mơ cho mình một nghề nghiệp ổn định. Nhưng rồi số phận lại đưa đẩy họ gặp nhau ở góc phố này với việc sửa giày. Bác tâm sự: “Với hai bàn tay trắng, góc phố này là nguồn sống cho cả gia đình anh em chúng tôi. Chẳng vốn liếng gì cả, chỉ cần cái kim và mấy cuộn chỉ là đã có thể kiếm được vài lon gạo mỗi ngày. Lúc vào nghề, tôi cũng như mọi người ở đây đều nghĩ chỉ làm tạm một thời gian thôi, nhưng ai ngờ nó cứ theo chúng tôi thành một cái nghiệp. Âu cũng là số phận”.
Khói xe và bụi đường càng làm cho cái nóng của đất Sài Gòn giữa trưa tháng năm hầm như một chảo lửa. Nhìn những ngón tay chai sần và nhiều vết xước trên tay bác Hiếu, không ai có thể đoán được bao nhiêu đôi giày cũ rách đã được ông may vá. Vừa gỡ những miếng đất còn dính lại trên đôi giày của khách, bác vừa tâm tình: “Gặp khách biết điều thì họ còn lau chùi giày trước khi đưa mình vá, chứ không thì mình phải kiêm luôn việc vệ sinh giày. Làm cái nghề này mà cứ như làm ruộng vậy, tay chân lúc nào cũng dính đầy bụi đất. Dù mưa hay nắng, ngày nào chúng tôi cũng phơi lưng ở góc phố này từ sáng đến tối, mỗi năm chỉ nghỉ được ba ngày tết. Nhiều hôm sơ ý, để mất giày của khách là xem như công toi nửa tháng trời tiền công”. Từ thời bao cấp, người ta chỉ đi bằng dép lê, ít ai sửa dép, may một đôi dép chỉ kiếm được vài trăm đồng, bác Hiếu đã cặm cụi với góc phố này. Vậy mà sau 30 năm bám vỉa hè, bác Hiếu cũng dành dụm nuôi được đàn con khôn lớn và sắm cho mình căn nhà che mưa che nắng.

Nhưng không phải ai trong những người cùng gắn bó với góc phố này cũng thực hiện được ước mơ như bác Hiếu, có người chật vật lắm mới lo đủ hai bữa cơm qua ngày cho một gia đình. Ngồi cạnh bác là anh Đỗ Ngọc Tuấn, trông anh còn rất trẻ nhưng đã có 17 năm trong nghề. Anh Tuấn kể: “Do nhà nghèo nên tôi chẳng được học hành như chúng bạn, mới 10 tuổi đã phải lăn lộn trên hè phố. Nhờ bác Hiếu thương tình nên mới truyền cho cái nghề sửa giày để kiếm sống. Không có tiền thuê chỗ, các bác lại nhường cho một góc sát bên để ngồi. Chưa có khách quen, mấy bác nhận hàng rồi đem chia mà làm, đắp đổi bữa no bữa đói. Vợ thất nghiệp, hai đứa con đang tuổi ăn tuổi học, túng bấn hằng ngày”.



Nghèo khó là thế nhưng họ vẫn đùm bọc lẫn nhau, dựa vai nhau bên góc phố để sống tạm qua ngày. Người đến trước nhường người đến sau, người biết nghề chỉ cho người mới vô nghề, cùng chia sẻ vui buồn của đời góc chợ hè phố. Nhìn bác Hiếu và anh Tuấn tỉ mẩn chỉ cho hai người đồng nghiệp trẻ ngồi bên cạnh từng đường khâu, ai cũng nghĩ họ là anh em một nhà. Đó cũng là điều tâm đắc nhất của bác Hiếu khi nói về những con người ở góc phố nơi đây: “Tôi thường tâm sự với anh em rằng nghèo tiền nghèo bạc chứ đừng để nghèo tình! Đừng để người đời khinh khi mỗi lần nhắc đến dân đầu đường xó chợ”.

“Hoàn cảnh” nhất ở góc phố này có lẽ là chị Nguyễn Thị Kim Thu. Kể về đời mình mà mắt chị cứ rướm lệ: “Quê tui ở miền Trung, làm lụng quanh năm mà nghèo vẫn hoàn nghèo. Thấy con bữa đói bữa no nên tui mới cắn răng tạm gửi hai đứa con khi chưa qua tuổi mẫu giáo để vô đây kiếm sống. Hồi đó tui gánh chè đi bán dạo, người ta đuổi chỗ liền liền. Đi mỏi cả giò mà mỗi ngày cũng chỉ bán được vài chục ly. Nếu không có chị Lý bán xôi ở đây giúp đỡ có lẽ tui đã không nuôi nổi mấy đứa con ở quê”. Bây giờ, góc phố này là gia đình mới của chị: “Cùng cảnh đàn bà nghèo kiếm gạo nuôi con, ở đây có cháo cùng ăn, có cơm cùng chia!”. Mà không chỉ thế, những lúc con bệnh hay cần tiền đóng học phí cho sắp nhỏ, mọi người đều nhường qua sẻ lại như chị em một nhà. Chị Thu cảm động: “Ngày nào thấy tui không đi bán là chị Lý cứ hoảng lên, cố bán cho hết mớ xôi để đến nhà trọ xem tôi bệnh tình ra sao. Tuy không cùng cha mẹ sinh ra nhưng tụi tui xem nhau như chị em ruột”.

Gia cảnh chị Lý cũng có khấm khá gì hơn cho cam. Một thau xôi của chị nhưng phải lo đến năm miệng ăn và ba đứa con học hành. Chị Lý kể: “Gần 25 năm nay tôi chưa một đêm ngon giấc. Mới 2 giờ sáng đã phải dậy nấu xôi rồi lật đật ra ngồi ở đây cho đến xế chiều. Chiều lại lo chợ búa, cơm nước cho con, ngâm nếp chuẩn bị cho ngày hôm sau. Thức khuya dậy sớm như vậy nhưng đâu có dư dả gì. Đến tiền học cho con mà nhiều khi tôi cũng phải đi vay nóng, chủ nợ đòi lên đòi xuống khổ thân lắm”. Những nỗi nhọc nhằn, những giọt mồ hôi của chị Lý giờ đây đã được bù đắp: đứa con gái đầu của chị đã học xong đại học Kinh tế, đứa thứ hai đang học dược tá, còn đứa út cũng đã bước vào cấp III. Chị Lý nói: “Ở góc phố này, có gì vui buồn là anh em đều chia sẻ với nhau. Con ai vào đại học, con ai ra trường chúng tôi đều mừng như nhau. Nhiều khi đến xế chiều mà bán chưa hết xôi, anh em mỗi người một gói ăn giùm để tôi được về sớm với con”.

Câu chuyện bên mẹt vớ của chị Mai Thị Nhuận làm nhiều người thấm thía hơn tình người của những mảnh đời bên hè phố. Suốt 30 năm qua, người đàn bà ấy phải vật lộn với bao khó khăn bên hè phố không phải chỉ để nuôi con mình mà nuôi cả con người dưng. Cố kìm những giọt nước mắt, chị kể về đời mình: “Vì nghèo khó nên chồng tui bỏ đi theo người đàn bà khác, để một thân tui nuôi con khi còn đỏ hỏn. Ở với vợ bé được hai đứa con, một thời gian sau thì người đàn bà ấy bỏ đi. Giận chồng nhưng tui không nỡ bỏ hai đứa nhỏ, thế là tui đưa về nuôi”. Không nghề nghiệp, không vốn liếng và không cả cái chòi che mưa che nắng, vậy mà chị vẫn cưu mang những đứa trẻ xa lạ, tất cả là nhờ lam lũ cùng những người mà chị gọi là chị em ở vỉa hè.

Từ góc phố hẹp này, cảm thấy lòng người thật bao la.

THẾ ANH"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/phongvan101286
alpha
Admin
Admin


Nam Tổng số bài gửi : 243
Age : 30
Localisation : Cầu Giấy. Hà Nội
Emploi : Thất nghiệp dài hạn
Loisirs : intetnet
Registration date : 23/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Wed Jun 20, 2007 1:05 am

Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad

Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://49clc.talk-forums.com/index.htm
Thần Điêu
Thành viên nhiệt tình
Thành viên nhiệt tình


Nam Tổng số bài gửi : 63
Age : 31
Localisation : Một nơi rất xa
Emploi : Nhà báo.Sở trường:hóng và đồn
Registration date : 30/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Thu Jun 21, 2007 8:50 pm

Hai mẩu truyện trên còn chưa thương tâm bằng bài sau : Rút ruột nuôi con.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/phongvan101286
Thần Điêu
Thành viên nhiệt tình
Thành viên nhiệt tình


Nam Tổng số bài gửi : 63
Age : 31
Localisation : Một nơi rất xa
Emploi : Nhà báo.Sở trường:hóng và đồn
Registration date : 30/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Thu Jun 21, 2007 8:51 pm

Kỳ 3: Rút ruột nuôi con"

"Mười hai năm ròng rã bám lấy góc phố để giành giật sự sống của con từ tay thần chết, cuối cùng người đàn ông ấy đã chiến thắng. Nhưng để làm được điều đó, anh phải vượt qua bao khó khăn giữa Hà Nội, thậm chí đặt cược đời mình với số phận.



Tên anh là Phạm Lê Hiệu, người ta vẫn thường gọi anh là Hiệu “râu”. Với nét mặt rắn rỏi, lại thêm bộ râu kẽm, cương nghị, gương mặt khắc khổ như định mệnh sinh ra để đứng mũi chịu sào, lo cho đàn con. Sau nhiều năm trong quân ngũ, năm 1982 anh Hiệu “râu” phục viên về lại quê nhà. Quê anh ở xã Cẩm Giang, huyện Cẩm Thủy, tỉnh Thanh Hóa. Những tưởng cuộc đời của anh từ đó êm ả, vui vầy với vợ con, nào ngờ sóng gió cũng bắt đầu từ đây.

“Con phải sống Hùng ơi!”

Năm 1983, đứa con đầu là Phạm Lê Mạnh đang khỏe mạnh thì bỗng dưng vàng vọt rồi yếu hẳn. Khi phát hiện chứng bệnh viêm cầu thận thì đã quá muộn, thằng bé không thoát được lưỡi hái của tử thần dù đã ra sức chạy chữa. Vừa chôn cất đứa con đầu lòng xong thì đứa con thứ là Phạm Lê Hùng bắt đầu lâm bệnh với những triệu chứng tương tự. Đó là năm 1989, Hùng vừa tròn 11 tuổi.

Không thể khoanh tay ngồi nhìn đứa con thứ hai ra đi, anh Hiệu khăn gói đưa con ra Hà Nội chữa trị. Từ đó, đều đặn mỗi tháng anh phải dắt con ra Bệnh viện Nhi trung ương một lần để khám và lọc thận. Những đồng tiền dành dụm được từ ruộng vườn, những đồ dùng trong nhà cũng lần lượt ra đi theo những chuyến khám bệnh của con. Căn nhà ở quê ngày càng trống mà bệnh tình của Hùng vẫn không hề thuyên giảm. Đến năm 1996, bệnh của Hùng trở nên trầm trọng hơn: viêm cầu thận cấp độ 4. Năm đó Hùng hết tuổi được miễn giảm viện phí, phải chuyển qua Bệnh viện Bạch Mai. Vậy là từ đó anh phải thuê nhà ở hẳn tại Hà Nội để chạy thận nhân tạo cho Hùng.

Gia cảnh suy kiệt, sức khỏe hao mòn, nhưng người cha vẫn động viên con: “Không thể dừng được. Con phải sống Hùng ơi!”. Và anh bắt đầu lao vào cuộc “chạy đua” với thần chết để giành lại sự sống cho con. Anh nói: “Nếu chết thì tôi phải chết trước con, tôi còn sống ngày nào thì nó phải sống ngày đó”. Để kiếm được mỗi tháng hơn 3 triệu đồng chạy thận cho con là chuyện “đội đá vá trời” đối với một người sống bằng nghề nông như anh Hiệu. Ruộng vườn ở quê thiếu bàn tay đàn ông nên khéo gói ghém lắm cũng chỉ vừa đủ cho người vợ ở nhà nuôi ba đứa em của Hùng.

Thương con, nhiều lần anh đã nghĩ đến chuyện lấy thận mình ghép cho con, nhưng khi hỏi biết được chi phí tốn cả hàng trăm triệu đồng, anh Hiệu thấy quá sức mình. Anh viết đơn gửi bệnh viện bày tỏ nguyện vọng xin được hiến toàn bộ thân thể mình hoặc bất cứ bộ phận nào dù đó là mắt, gan, tim, phổi... cho bệnh nhân nào cần đến, với nguyện vọng là có đủ tiền để Hùng được ghép thận. Song ý định cứu con như thế cũng không thể thực hiện được. Tình thế đặt người cha trước bước đường cùng...

Máu loãng cho con

Để có tiền duy trì sự sống cho con, anh Hiệu xin đi dọn vệ sinh ở bệnh viện, đổi lại anh được bắc cái bếp tổ ong ở góc khuất để cơm nước cho con. Nấu nướng chỉ là cái cớ, thật ra anh đang tính cho mình một lối ra. Nhận thấy nhu cầu cần nước sôi trong bệnh viện rất lớn, anh lén bảo vệ nấu nước chế vô phích rồi đem đi bán. Anh kể: “Tôi là người “khai sinh” ra chuyện bán nước sôi ở Bệnh viện Bạch Mai đấy.

Một phích nước bán được 500 đồng, mỗi ngày tôi cũng kiếm được 30.000 đồng”. Để kiếm được số tiền đó, hằng ngày anh phải dậy từ 3g sáng, gồng mình xách nước vượt rào, đi bộ vòng vèo để tránh bảo vệ. Bán trong bệnh viện vẫn không đủ, anh lại ra ngồi ở góc đường bán thêm. Bán miết rồi cái tên Hiệu “râu” trở thành Hiệu “phích” lúc nào anh cũng không hay.

Ngoài bán nước sôi trước cổng bệnh viện, anh Hiệu nhận làm bất cứ việc gì, miễn sao có đủ tiền kéo dài sự sống cho con. Ai kêu làm vệ sinh phòng anh cũng làm, ai kêu cõng bệnh nhân lúc giữa khuya anh cũng đi. Người thương thì cho năm ba ngàn đồng, ai không có thì anh cũng chẳng đòi hỏi. Đã vắt kiệt sức cố bằng nhiều cách, nhưng nhiều khi anh cũng không lo nổi cho con được chạy thận đủ liều mà chỉ chạy cầm hơi. Thấu hiểu gia cảnh của cha con anh Hùng, bệnh viện đã tạo điều kiện bằng cách cho anh mở một quán nước ở góc khuất cuối phố. Quán nước nghèo với chỉ mấy cái bánh và vài ly chè chén, nhưng nhờ vui vẻ, nhiệt tình nên có nhiều người đến ủng hộ cha con anh.

Từ ngày mở quán, công việc của anh lại càng bận rộn hơn. Một ngày mới của anh bắt đầu từ sáng sớm với những phích nước sôi, sau đó về trông nom quán nước. Tối lại lần mò ra chợ Đồng Xuân bốc thuê vác mướn kiếm thêm tiền. Ngoài ra, ai kêu móc cống, xếp gạch, phụ hồ..., việc gì anh cũng làm. Nhiều đêm khi anh về tới nhà thì trời cũng đã tờ mờ sáng. Làm lụng không nghỉ là thế, nhưng với căn bệnh của Hùng thì số tiền anh kiếm được cũng như gió vào nhà trống. Cảnh người cha nhịn đói cả ngày dành tiền lo cho con là hình ảnh thường ngày đối với bà con quanh bệnh viện.

Không chỉ gồng mình với những công việc nặng nhọc, những lúc thấy con suy sụp, người cha lại ôm con vào lòng âu yếm và hôm sau gồng mình rút từng giọt máu loãng còn lại cho con. Suốt 12 năm ròng, không biết Hùng đã nhận của cha bao nhiêu lít máu, nhưng chỉ biết mỗi khi da của người con hồng lên cũng là khi thần thái người cha xanh hơn bấy nhiêu. Rút ruột nuôi con bệnh chưa đủ, anh Hiệu lại về quê đón con trai út ra Hà Nội học. Rồi đến lượt hai cô con gái hết cấp III cũng lần lượt ra Hà Nội, đứa thì học nghề, đứa lại vào cao đẳng. Trước chỉ lo cho Hùng, nay lại thêm ba đứa nữa, tiền bệnh viện, tiền ăn, tiền trọ, tiền học..., mọi thứ đều dồn lên đôi vai gầy guộc của người cha nghèo khó. Để có thêm thu nhập, anh xin nuôi heo ở khu nhà trọ, để có thức ăn cho heo cứ tối tối anh lại đi bới từng giỏ rác trên vỉa hè để tìm cơm nguội; hay những ngày giá rét, anh cũng phải trầm mình giữa lòng hồ hôi hám để vớt bèo nuôi heo.

Cuộc chiến đấu với thần chết tưởng chừng đã đến hồi kết khi đứa con đau ốm của anh có được thẻ bảo hiểm. Phần thắng như đã thuộc về nghị lực kiên cường của người cha. “Tôi định bám lấy góc đường này vài ba năm nữa để lo nốt cho con Yến, thằng Hiếu rồi về quê bế cháu, nhưng...”. Ai ngờ anh lại vừa nhận được hung tin: người vợ nơi quê nhà của anh đã mắc bệnh ung thư. Người cha kiệt sức ấy lại phải lao vào một cuộc chạy đua mới, không biết liệu lần này người đàn ông 54 tuổi đó có thắng nổi tử thần...

THẾ ANH"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/phongvan101286
ocbieu
Thành viên cần cù
Thành viên cần cù


Nam Tổng số bài gửi : 80
Age : 30
Emploi : Ingénieur de construction
Loisirs : Football no1
Registration date : 25/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Fri Jun 22, 2007 4:57 pm

- 1 người mẹ vĩ đại!
- Dù nghèo khó nhưng tình thương đòng loại là bất diệt và đáng để chúng ta noi theo.
- Không thể có người cha nào tuyệt vời hơn..........

Tôi luôn có mong ước sau này mình đi làm, có thu nhập để có thể ủng hộ những đồng bào còn gặp nghèo khó, những em nhỏ lang thang.....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com
ahxdhn
Moderator
Moderator


Nam Tổng số bài gửi : 121
Age : 30
Localisation : hn
Emploi : ingenieur
Loisirs : ping-pong,music,roman...
Registration date : 24/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Sat Jun 23, 2007 9:49 pm

chà,ước mơ của chef thật là cao cả,anh em cần học tập,chúc cho ước mơ đó sớm biến thành hiện thực...

_________________
Có những lúc giữa dòng đời tất bật
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Gương mặt em giờ còn là kỉ niệm
Mối tình xưa anh cũng đã quên rồi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Thần Điêu
Thành viên nhiệt tình
Thành viên nhiệt tình


Nam Tổng số bài gửi : 63
Age : 31
Localisation : Một nơi rất xa
Emploi : Nhà báo.Sở trường:hóng và đồn
Registration date : 30/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Tue Jun 26, 2007 1:25 am

Kỳ 4: Trái tim đường phố"
Chúng ta đã theo chân nhà báo Thế Anh qua một vài góc phố của TP Hồ Chí Minh để cảm nhận được những nỗi nhọc nhằn, tủi nhục, cơ hàn của những mảnh đời bất hạnh. Ta cũng cảm nhận được nghị lực vượt lên số phận của họ. Bất chấp sự xua đuổi, khinh miệt, bóc lột của những kẻ thiếu lương tâm, sự bấp bênh của cuộc sống, sự ốm đau của bệnh tật không thuốc than...họ vẫn sống, không những thế họ còn lo miếng cơm manh áo cho cả gia đình, cho những đứa con tuổi ăn học...Thật đáng trân trọng, họ còn đùm bọc, cưu mang cho những người đồng cảnh ngộ. Dưới mái nhà chật hẹp và nhỏ bé luôn tỏa sáng những tấm lòng bao la và rộng lượng. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, nhưng những khó khăn mà ta đã và đang đối mặt thật nhỏ bé trước những hoàn cảnh ấy. Vì vậy:

"-Nếu một sớm mai bạn thức dậy cảm thấy khỏe khoắn thay vì đau yếu ...bạn là người hạnh phúc hơn hàng triệu người sẽ không thể sống qua được tuần này.
-Nếu bạn chưa từng trải qua sự nguy hiểm của chiến tranh, nỗi cô đơn của tù tội, sự đau đớn của các đòn tra tấn, hay quằn quại vì đói khát...bạn là người hạnh phúc hơn cả 500 triệu người trên khắp thế giới.
-Bạn có thức ăn dự trữ trong tủ lạnh, quần áo để mặc và mái nhà để trú ngụ ...bạn là người giàu hơn 75% dân số của thế giới.
-Nếu cha mẹ bạn còn sống và vẫn bên nhau ... bạn là người hạnh phúc hiếm thấy.
-Nếu bạn có thể nắm tay ai, ôm chặt ai vào lòng hay đặt tay vỗ về an ủi lên vai một người nào đó... bạn là người hạnh phúc vì ban đã mang đến một thần dược cho người khác."

Hôm nay chúng ta lại cùng nhà báo Thế Anh ra vài góc phố Nha Trang để tiếp tục con đường chứng ngộ của mình:

"Từ nhỏ chị đã lay lắt giữa hè phố. Nhờ những đồng tiền lẻ kiếm được, chị dần dần lo được cuộc sống cho mình. Và như mắc nợ với nơi đã cưu mang, bảo bọc cuộc đời mình, chị đã mang những số phận lề đường về chăm sóc, lo toan.


Gia đình chị Phùng Thị Huệ nghèo, nghèo lắm! Chị nhớ lại: “Nhà tôi đến 13 anh chị em, cả thời thơ ấu của tôi chưa biết một bữa ăn ngon là gì”. Từ nhỏ, chị đã phải ra ngồi ở góc chợ Vĩnh Thọ (Nha Trang) bán từng bịch trà đá để mưu sinh. Chị kể: “Thân gái, lại còn nhỏ nên tôi đâu có giành khách với người ta, hết người này bắt nạt lại đến người kia bắt nạt. Nhiều hôm đi bán về mà áo quần rách tả tơi, mặt mày xây xước do đám bán trà đá lớn tuổi đánh đập, xua đuổi. Những lúc gặp trời mưa, tiền bán nước không đủ trả tiền đá, tiền trà nên chỉ còn cách là đi gom rác, rửa chén thuê quanh chợ mong kiếm chút cơm thừa canh cặn”.

Đến những năm học cấp II, chị Huệ chuyển về ngồi ở góc chợ Đầm bán từng ly nước mía để có tiền đến trường. Chúng bạn biết chuyện, có người thông cảm, nhưng cũng nhiều lần chị đã phải khóc trước những lời khinh miệt của bè bạn. Chị tâm sự: “Lớn rồi nhưng tôi chỉ có mỗi hai bộ đồ, một bộ để đi học, một bộ để đi bán nước mía. Hôm nào trời mưa, áo không kịp khô tôi lại phải mặc bộ đồ nhàu nát để vô lớp.

Thấy chúng bạn quần áo tươm tất nhiều khi tôi không kìm được những giọt nước mắt tủi thân. Trưa đi học về ăn qua quýt cho xong chuyện là phải ra ngồi ở góc chợ đến tối mịt mới về. Nhiều bữa đói đến lả người nhưng tôi chỉ dám gặm một khúc mía sâu cầm hơi, còn khúc nào tốt thì dành ép nước để bán kiếm tiền phụ mẹ mua gạo lo bữa cho cả gia đình”. Màn đêm buông xuống, khi bè bạn cùng trang lứa đang say sưa bên trang sách thì chị vẫn còn ở vỉa hè với vác mía to nặng trên vai sau một ngày mưu sinh.


“Không giúp là có tội”

Cố vượt qua khổ cực để có cái chữ vào đời. Chị thi đậu vào trường sơ cấp y tế. Những ngày tiếp theo của chị vẫn là sáng vào trường, chiều ra góc chợ cùng xe nước mía. Chị lập gia đình, gia tài vẫn là hai bàn tay trắng. Với đồng lương của ngành y tế thời đó, cuộc sống của chị cũng chẳng thể khấm khá hơn. Lại thêm con cái ra đời, đôi vợ chồng trẻ nhiều khi tưởng chừng đã không thể vượt qua nổi buổi cơ hàn. Sẵn có nghề cũ, sáng vào cơ quan, tối chị lại treo đèn ngồi ở góc phố bán nước mía nuôi con. Suốt một thời gian dài, xe nước mía đã nuôi sống cả gia đình chị.

Cuối năm 1992, chị Huệ dành dụm được chút vốn mở một bàn vé số nơi vỉa hè trước nhà. Chị kể: “Mình ngồi bán đã thấy may mắn lắm rồi, cứ thấy thân phận bọn trẻ bán vé số dạo sao khổ quá. Ngày mưa cũng như ngày rét, chỉ có vỉa hè, gốc cây làm chỗ trú thân mà nhiều đứa đâu có vốn mà bán, đi vay mượn, lãi cắt cổ, bán được vé nào, chủ nợ thu lãi hết đồng đó”.

Không cầm lòng, chị kêu chúng về nhà và đưa vé số cho đi bán, cho dù có người biết chuyện đã khuyên ngăn: “Đưa vé số cho đám bụi đời đi bán thì có ngày ôm nợ vào thân!”. Trong số năm đứa trẻ lang thang đầu tiên mà chị cưu mang đã có vài đứa lấy vé số bán xong rồi ôm tiền bỏ đi. Đến khi tìm được, chị lại dỗ dành khuyên răn chúng như một người mẹ.

Sau bao năm “làm chủ” bàn vé số, đến năm 1997, chị chắt bóp để “nâng cấp” lên đại lý vé số. Số tiền dành dụm được bao lâu đáng lẽ để lo cho thân mình sau bao năm lao khổ, chị lại bỏ ra đi thuê một căn nhà ba tầng khang trang làm nơi ở cho những người không quen biết. Không chỉ bọn trẻ lang thang mà còn là những bà cụ già ốm yếu, tật nguyền, những phụ nữ tha phương cầu thực với con mọn trên tay. Chẳng phân biệt chủ khách, gia đình chị cùng sống chung với họ, ăn cùng mâm như một đại gia đình. Ai đến chị cũng đều vui vẻ nhận lời, miễn là người đó chí thú làm ăn. Cũng chẳng cần tiền thế chân, tất cả đều được phát vé số đi bán mỗi ngày.

Biết chuyện, một vị giám đốc công ty xổ số đã gọi chị lên và quát: “Tụi tui tiền tỉ đây mà chưa dám mạo hiểm như cô, nếu cô còn làm theo cách này thì chúng tôi sẽ không cho cô làm đại lý nữa, có ngày đi tù cả đám!”. Chị từ tốn đáp: “Mình có khả năng mà không giúp là có tội. Họ từ quê ra, nghèo rớt mồng tơi thì lấy đâu ra vài trăm ngàn để thế chân, thế chấp, chỗ đâu ngả lưng khi đêm về. Tôi đã từng lăn lóc trên hè phố nên quá hiểu cái khổ của người nghèo”.

Trả nợ vỉa hè

Có những lúc căn nhà ấy là nơi nương tựa của gần 500 cảnh đời khốn khó. Chị sắm cho họ từng cái mền, từng chiếc chiếu nhưng chưa bao giờ chị lấy một đồng tiền nhà. Ngày hai bữa ăn, mỗi bữa chị lấy 3.000 đồng, chị luôn bù thêm để bữa ăn của họ có chút cá chút thịt. Suốt 10 năm qua, ngày nào chị Huệ cũng thức dậy từ 3 giờ sáng để ra chợ lo cái ăn cho cả trăm con người trong “gia đình vé số”, rồi tất bật với việc phân chia vé số.

13% hoa hồng từ công ty xổ số, chị để cho người bán hưởng 12%; 1% còn lại để chi tiền điện nước, chi phí sinh hoạt chung cho “đại gia đình”. Bà cụ Nhung, người đã nương tựa trong nhà chị suốt mười năm qua, cho biết: “Coi vậy chứ chị Huệ nguyên tắc lắm, chưa bao giờ chị cho trẻ con đi bán cả, đứa nào vô đây thì chị nuôi ăn rồi tìm cách liên lạc người nhà vô rước về.

Nhiều người muốn về quê, chị cho tiền xe để về. Ai đau ốm thì chị nuôi cơm, ai vô viện thì chị lo tiền thuốc thang, viện phí. Mới đây, có bà cụ bệnh sắp chết nhưng nằng nặc không chịu về quê, đòi được chết trong nhà chị. Bà cụ ấy nói rằng cả cuộc đời chỉ có chị Huệ là thương bà nhất, không ngờ trên đường đời lang thang khất thực lại gặp một trái tim nhân hậu đến thế”.

Chị Huệ nói: “Đó là cách tôi trả nợ đời, trả nợ hè phố, nơi đã dạy tôi khôn lớn”.

THẾ ANH"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/phongvan101286
Thần Điêu
Thành viên nhiệt tình
Thành viên nhiệt tình


Nam Tổng số bài gửi : 63
Age : 31
Localisation : Một nơi rất xa
Emploi : Nhà báo.Sở trường:hóng và đồn
Registration date : 30/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Mon Jul 02, 2007 4:27 pm

Kỳ 5: Tri ân lề đường"


"Có những nghề sống bằng hè phố nay đã về chiều. Nhưng những người đã được nuôi sống bằng nghề này vẫn cố níu kéo dòng chảy của thời gian như một cách tri ân với nghề. Đó là câu chuyện của một người khắc chữ lưu niệm và một người sửa viết máy nơi góc phố.

Hành nghề với tinh thần ông đồ xưa

Tên ông là Lê Văn Kính, nhưng khi ra nghề ông đặt cho mình “nghệ danh”: “Dũng - khắc chữ lưu niệm”. Thuở nhỏ, ông vẫn thường sưu tầm những mẫu chữ đẹp trên báo rồi tập viết lại trên đất trong những lần chăn trâu. Ấy là vì ông mê cái đẹp, chứ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống bằng cái nghề bán chữ đẹp bao giờ.

Với máu nghệ sĩ thích lang bạt, từ miền quê Hải Dương ông xách balô vào Sài Gòn, đi là để thỏa chí tang bồng chứ ông không có dự định gì cho mình ở vùng đất này cả. Sau nhiều ngày chu du ở đất Sài Gòn, số tiền ông mang theo cũng đã cạn, bàn chân số phận đã đưa ông đến với lề đường Lê Lợi. Ông say mê đứng nhìn một ông lão nhẹ nhàng đưa những nét chữ thanh thoát trên cây viết. Thấy ông đứng nhìn say mê, ông lão hỏi: “Mày có thích sống bằng nghề này không? Thu nhập gấp năm lần công chức đấy”. Từ đó, nỗi đam mê thuở nhỏ trong ông lại trỗi dậy, và ông quyết định làm thử. Đấy là năm 1980, khi ông vừa bước qua tuổi 21, nghề khắc chữ đang thịnh hành tại Sài Gòn.


Ông Kính kể: “Sẵn có hoa tay nên tôi học nghề nhanh lắm. Nhờ vốn chữ đẹp nên những dòng chữ lưu niệm tôi viết khách rất vừa ý, ngày càng nhiều người tìm đến. Thời bao cấp khó khăn là thế nhưng tôi sống sung túc, bởi thu nhập hồi đó của tôi phải gấp sáu bảy lần viên chức nhà nước. Mà không phải ai tôi cũng bán chữ cho đâu, với những người không biết thưởng thức, không biết tôn trọng cái đẹp thì chỉ một lần thôi, lần sau là tôi từ chối thẳng. Bởi nét chữ ngoài việc làm tôn thêm vẻ đẹp của kỷ vật, nó còn thể hiện cái tâm con người, không thể bán bừa bãi được. Tôi hành nghề với tinh thần của ông đồ cho chữ ngày xưa”.

Nhưng thời hoàng kim đó cũng qua nhanh. Cảnh từng hàng học sinh xếp hàng nhờ ông khắc chữ thưa dần, chỉ còn là những kỷ niệm đẹp. Ông xuýt xoa mỗi khi nhớ lại: “Thèm cái cảm giác được thấy nụ cười trên môi những đứa học trò trao nhau cây viết làm kỷ vật mỗi mùa tan trường. Thèm cái hồn nhiên, thanh khiết của ánh mắt đôi tình nhân rạng rỡ khi trao nhau những cây viết có khắc những dòng chữ bay bướm của tôi”. Bây giờ, lâu lắm mới có một vài học sinh ghé nhờ ông khắc chữ, mỗi lần như thế ông cố tình đưa nét chữ chậm hơn như thể để níu chân khách. Cũng một vài lần ông bắt gặp lại nét chữ của mình trên những cây viết chào bán ở phố cổ. Điều đó càng làm ông không thể bỏ cái nghề mà ít ai còn muốn mưu sinh.

Nghề khắc chữ bây giờ còn thật ít người như ông ngồi trên phố. Để có thể sống để giữ nghề, ông chuyển qua khắc chữ lưu niệm trên đá, viết lưu niệm trên tranh, trên gỗ... Cũng từ đấy, nét chữ của ông được cất giữ ở nhiều nơi hơn. Ông kể: “Chữ của tôi hiện diện ở nhà một số nguyên thủ, các chính khách trong và ngoài nước. Từ cây viết của nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải đến bức tranh tặng các nguyên thủ từ Á sang Âu”. Và mới đây nhất, trên món quà mà TP.HCM tặng Tổng thống Mỹ George W. Bush nhân dịp ông Bush sang thăm VN cũng có những dòng chữ là nét viết của ông. Trong những năm sống cùng góc phố với nghề, ông đã kịp truyền nghề lại cho hai người học trò. Một người đã qua Mỹ hành nghề, còn người kia cũng sang sống ở Pháp và cả hai vẫn làm nghề này như một nghệ thuật trên đường phố.


Nghệ nhân cuối cùng trên phố


Ở Sài Gòn, có lẽ ông là một trong những người cuối cùng sống bằng nghề sửa viết máy. Tên ông là Bùi Quý, năm nay đã ngoài 60. Bộ đồ nghề nuôi sống cả gia đình ông 30 năm nay vỏn vẹn chỉ là một hộp gỗ với vài cây viết máy và mấy bình mực. Hỏi chuyện, ông chỉ thở dài: “Hết thời rồi, ra đây ngồi để thiên hạ thấy vẫn còn nghề này chứ sống làm sao nổi. Thỉnh thoảng mới bán được cây viết cũ cho người sưu tập viết thì chỉ đủ ăn cháo qua ngày để nuôi nghề. Nhưng tôi vẫn cứ ngồi đây như một định mệnh”.

Đưa mắt nhìn dòng xe cộ ngược xuôi, ông nhớ lại những ngày hoàng kim của nghề: “Thời mà người ta còn dùng viết lá tre, viết Kim Tinh thì cả ngày làm không hết việc. Hết sửa viết cho học trò lại đến bơm mực cho công chức, và cũng không ít lần khách của tôi là những người có chức sắc ở thành phố này đấy. Giàu thì không giàu nhưng lúc đó chưa bao giờ tôi phải lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền. Còn bây giờ tôi thèm cảm giác bàn tay luôn được lấm mực như ngày nào”. Ông lần mò lấy từng cây viết rồi giới thiệu tỉ mỉ về “tiểu sử” của nó, về “lịch sử” tồn tại của chúng. Cây viết vô tri vô giác bỗng trở nên sống động theo ký ức của ông: “Cây này có xuất xứ từ Đức, ngày trước chỉ những công chức hạng sang mới dùng. Còn cây này do Trung Quốc sản xuất, giới sinh viên thời đó rất chuộng...”. Cứ thế, mỗi cây viết, mỗi loại viết với ông không chỉ gắn với cuộc mưu sinh mà còn là những kỷ niệm. Trong hộp đồ nghề của mình, ông vẫn còn giữ một nửa lọ mực màu tím chưa kịp bơm hết. Ông đang muốn cất giữ lọ mực ấy như một kỷ vật, như chính nó đã từng nhuốm màu tím lãng mạn trên những dòng lưu bút, trên những bức thư tình của một thời.

Mới đây, ở góc phố quen thuộc ông thường ngồi 30 năm qua, người ta đã không còn thấy ông ngồi sau thùng sửa viết, mà chỉ còn vợ ông ngồi nhìn những cây viết úa vàng màu thời gian. Bà nói ông bị bệnh, đang phải nằm điều trị ở bệnh viện. Bà kể trước khi nhập viện ông vẫn nhắc bà: “Bà nhớ mở cái hộp viết của tui ra chưng ở góc phố nhé, biết đâu lại có người mua, may ra kiếm chút tiền đóng viện phí”. Suốt một đời ông ngồi lặng lẽ nơi góc phố bơm mực cho người, bao lứa học trò nhờ dòng mực của ông giờ đây đã trưởng thành, nhưng ông mong được một lần bơm mực cho con cũng không thể được, vì do nghèo khó nên con ông không một ai được học hành đến nơi đến chốn và bây giờ cũng lam lũ như ông ngày xưa. Ông mơ một căn nhà dù chật hẹp để nương thân khi già yếu, nhưng mãi vẫn chỉ là ước mơ. Có mấy ai còn nhớ đến ông già bơm mực sửa viết trên phố ngày xưa...

THẾ ANH
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/phongvan101286
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Góc phố đời người   Today at 4:53 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Góc phố đời người
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Góc giải trí :: Cuộc sống muôn màu-
Chuyển đến